Chỉ một lúc là nó đã bỏ xa tụi đầu gấu, lửa giận phừng phừng nhìn Duy cái cuối cùng trước khi… quẳng cậu xuống đất.
- Bộ điên rồi h rồi hả?- Nó quát, tiếng như sấm rền.
- Không có. – Duy chau mày- thấy cậu bị bắt nạt, tôi tới giúp.
- Thế đến giờ đã giúp được gì chưa?- nó chế giễu, nhìn Duy khinh khỉnh.
- Ít nhất thì tôi cũng có tinh thần giúp đỡ!- Duy bực tức thanh minh.
- Sức đó mà còn đòi ra gió!
Giậm chân, nó đá tung cát dưới chân rồi bước thẳng, bỏ mặc Duy với cái hông đau điếng cùng tình trạng không thể bầm dập hơn.
- Sao lại có con người như thế được nhỉ?- Duy lẩm bẩm rồi đứng dậy, lết thất thểu cái thân hình còm cõi của mình về nhà.
Sáng hôm sau, khi nắng bắt đầu trải dài trên con đường nhựa quen thuộc, Nguyên bò ra khỏi cái đống chăn nệm êm ấm, tạt nước vào mặt, đánh răng qua loa, cào cào mớ tóc rồi chạy đến trường. Cánh cổng sắt màu xanh rêu ấy đã tàn nhẫn đóng lại trước mặt nó tự khi nào. Nguyên lầm bầm chửi rủa rồi đi ra phía sau trường, gạt mấy tán cây trong bụi cỏ cao ngất, để lộ ra một tảng đá to bự. Nó lùi ra xa, chạy tới, đạp chân lên tảng đá rồi phi thân gọn lẹ qua tường mà không hề chạm vào những mảnh chai sắc lẹm được cố định bằng xi măng trên tường. Thường thì khi phi thân nghệ thuật kiểu thế, chân nó sẽ chạm đất thật êm ái và ngọt ngào, nhưng lần này, nó cảm nhận rõ ràng chân mình đã đạp trúng vật gì mềm hơn đất nhiều lần khiến nó ngã nhào, mặt đập xuống đất không thương tiếc.
- Cái quái gì…?- nó tức giận, bật người đứng dậy và thấy một đống bầy hầy thân hình vẫn còn chưa hồi phục được sau di chấn vừa rồi. Trời ạ, là cái tên khỉ gió hôm qua đây mà!
- Này! Dậy đi!- nó đá đá mũi giày vào xác hắn. Nhưng cái thi thể của hắn chẳng chịu động đậy như trong mấy phim xác ướp kinh dị gì cả.
- Có đứa nào xui xẻo như mình không nhỉ?- nó tự hỏi, vác hắn trên vai tới phòng y tế.
Phòng trống trải, chỉ có cô y tá đang ngồi giũa bộ móng tay đẹp đẽ của mình. Nhìn thấy Duy, mắt cô lập tức rưng rưng nước:
- Trời ơi, CƯNG của tôi làm sao thế này??
- Nó bị em đạp trúng đầu.- nó khai báo. Cô y tá lập tức quắc mắt nhìn nó:
- Thằng bé có tội tình gì??
- Em lỡ chân thôi.
- Lỡ chân kiểu này thì bằng giết thằng bé rồi còn gì!!!!
- Nó đã chết đâu cô!!
- Còn nói được à!!!
Cô bắt đầu lôi các dụng cụ sơ cứu ra, sau một hồi thì Duy mở mắt. Trong đầu Nguyên đang tưởng tượng ra cảnh kiểu như trong phim, thằng nhãi ấy sẽ mở mắt ra rồi hỏi: “đây là đâu?”, “tôi là ai?”,v.v… tương tự kiểu thế, nhưng hắn lại không kêu vậy, câu đầu tiên của Duy làm nó phì cười:
- Thiên thạch vừa rơi xuống trái đất hả cô?
- ờ, cũng rứa như vậy em ạ.- cô y tá an ủi, vuốt vuốt mấy sợi tóc tơ trên đầu Duy, giọng hoàn toàn quan tâm lo lắng- em thấy thế nào?
- Dạ ổn.- Duy cười gượng.
- Em đã bảo cô là nó không chết được mà.- nó đế thêm vào, vọt lẹ trước khi cô y tá kịp phi bất kì đồ vật nào trong tầm với theo bóng nó.
Trở về lớp với chân tay bầm tím từ hôm qua, mặt mũi xước xát từ sáng nay, Duy khiến tất cả các fan nữ lao ngay tới hỏi han trong niềm xúc động:
- Duy làm sao thế này?
- AI làm gì cậu vậy Duy ơi?
- Duy có đau lắm không?
- Để tớ thoa thuốc cho Duy nhé?
……………..
- Tớ không sao.- Duy từ tốn trả lời.
Tiếng trống vang dội báo hiệu tiết học mới bắt đầu, các fan nữ vội tản ra khi thầy giáo bước vào lớp. Thằng bạn ngồi cạnh nháy mắt:
- Tao thấy sáng nay con Nguyên nó vác mày như bế cún. Sao? Nó đập mày à?
Duy lắc đầu:
- Không phải. Nguyên chẳng may thôi.
- Có nghĩa chính nó là đứa gây mày nên nông nỗi này hả?
- Đã bảo tất cả chỉ là chẳng may mà!- Duy bực, đứng phắt dậy.- Thầy, em ra ngoài- cậu nói ngắn gọn rồi rời lớp. Thầy giáo đơ người:
- Hơ, thằng nhóc hôm nay thái độ lồi lõm nhỉ?
Ra tới căng tin, Duy đưa tiền mua tới 4 hộp sữa rồi ngồi uống hết sạch. Một tiếng cười hinh hích phát ra sau lưng, cậu quay phắt lại, thấy Nguyên đang ngồi trên thanh xà thăng bằng đến kì lạ.
- Muốn cao lên à?- nó hất đầu, ánh mắt ám chỉ những vỏ sữa trống rỗng.
- Không nhìn thấy sao mà còn hỏi.- Duy trả lời.
- ha ha, bị tôi đạp vào đầu nên mấttrí nói chuyện theo kiểu mới hả?
- ờ, có lẽ.- Duy kết luận cộc lốc.
Một hồi im lặng, Duy là người mở lời trước:
- Này, sao Nguyên ghét tôi?
Nó nhìn cậu, suy nghĩ xem có nên nói thẳng vào mặt Duy lí do của mình không:
- Ghen tị.- nó bộp luôn.