- Vì sao?- Duy thắc mắc.- Nguyên cao lớn, khỏe mạnh. Tôi mới là người ghen tị với Nguyên.
- Dở hơi rồi…- nó ngẩng mặt lên trời.- người ta không cần những đứa con gái như tôi. Nhưng người ta vẫn yêu quý những tên con trai ẻo lả như anh- nó đưa ngón tay chỉ thẳng vào Duy không ngần ngại.- anh vẫn có những fan hâm mộ gào thét khi bị xước xát, mệt mỏi,… hay khi anh mỉm cười,… Còn tôi, họ chỉ có khóc thôi.
Duy phì cười. Nắng chiếu vchiếu vào làm đôi mắt cậu trong suốt một màu cam ấm nóng. Nước da trắng mịn của Duy như đang sáng lên trong nắng một cách kì lạ. Nguyên thẫn thờ. “Sao lại có loại con trai đẹp đến nhường này nhỉ?”- nó nghĩ thầm rồi cố bắt mình quay mặt đi, sợ rằng sẽ bị Duy mê hoặc.
- Con người vẫn thường không thể có thứ mình muốn nhỉ?!- Duy cười chát.
-…?
- Cậu muốn bản thân nhỏ bé lại, giống một cô gái hơn. Còn tôi muốn mình cao lớn lên, giống một chàng trai hơn… Về khía cạnh này, phải chăng tôi và cậu đồng cảm?
Nguyên mỉm cười, nhảy xuống khỏi thanh xà.
- Tôi sẽ giúp cậu.- nó nói đơn giản- ăn nhiều, tập nhiều. Bí quyết chỉ có thế.
- Ăn bớt, lười vận động. Bí quyết chỉ có vậy.
- Duy cười.
Một cái bắt tay hợp tác. Hai con người quyết tâm thay đổi chính mình.- Gắng lên tí nữa xem nào!- Nguyên thúc giục. Duy ngẩng mặt nhìn con dốc cầu cao chót vót và dài kinh khủng, quay đầu lại phía sau là cô nàng nặng gần 70kg bắt cậu đèo. Vậy đấy! Cái này gọi là nhục hình sao?
Mồ hôi làm ướt đẫm tấm áo Duy đang mặc, cái nóng ban trưa như đang thiêu đốt làn da cậu. Còn Nguyên thì bực bội gần hết kiên nhẫn:
- Có lai tôi lên cái dốc cầu thôi mà cậu cũng không nổi thì còn làm gì được?!!
Bị chạm tự ái, Duy tiếp tục è cổ ra đạp, từng nhịp từng nhịp khó khăn leo lên cao dần. Cuối cùng, sau hơn hai mươi phút vật vã, Duy cũng hoàn thành nhiệm vụ. Còn Nguyên thì nhảy phóc xuống đất, thở dài nhìn đồng hồ bấm giây.
- Thế nào?- Duy hỏi kết quả.
- Có tiến bộ so với hôm qua.- nó trả lời, mặt nhăn nhó- nhưng mà chẳng là gì đối với cái mục tiêu to đùng đã đề ra trước mặt!- giọng nó có phần khắc nghiệt. Đời này sao nó ghét những tên con trai yếu đuối đến thế? May sao nhóc đang thở hết hơi cạnh chân nó đây đang cố gắng sửa đổi, nếu không nó nghĩ sẽ không bao giờ có chuyện Phạm Nguyên này chịu mở lời với dạng con trai như thế!
Bất chợt, Duy đứng dậy dứt khoát, chụp mũ lưỡi trai lên đầu, tuyên bố:
- Xuống dốc thôi! Tôi sẽ lại lai cậu lên!
- Không mệt hả?- nó kinh ngạc hỏi Duy, con mắt rà một lượt trên thân hình còm nhom của cậu.
- Mệt. Nhưng vẫn phải cố gắng. Đơn giản vậy thôi!- Duy trả lời, đôi mắt dường như sáng lên một dũng khí lạ kì. Nguyên thấy trong lòng mình có cảm giác gì là lạ, phải chăng nó đang thầm cảm phục nhóc còi này?
Mất tới hai tiếng liền cả hai vật lộn với con dốc, cuối cùng khi trời bắt đầu tối, Duy lai nó về nhà.
- Tại sao lại quyết tâm đến thế?- nó hỏi, lòng đầy thắc mắc.
- Để tỏ tình.- Duy nói nhanh rồi khuôn mặt lộ rõ nét buồn phân phất.- Tôi muốn mình có đủ sức mạnh để bảo vệ người ấy!
Giọng nói Duy mạnh bạo hòa cùng gió đưa tới tai nó. Nguyên lạ lùng sao chợt im lặng không nói lời nào. Con đường đã vắng nay càng heo hút tới kì lạ… Nhưng trong thâm tâm nó, hàng loạt câu hỏi bắt đầu nhảy múa đòi đáp án…
Duy thì ê ẩm bởi chế độ tập luyện mà nó đề ra. CÒn chính nó thì bị kiểu không hoạt động này làm cho ngứa ngáy chân tay không tưởng. Điều gian khổ nhất là chỉ ăn rau trong mỗi bữa cơm! Cái gì chứ! Nó nghĩ mình sẽ chết vì đói trước khi kế hoạch điên khùng này thành công! Cơn đói cào ruột trào lên khiến nó muốn vơ tất cả những gì trước mặt bỏ vào miệng. Mọi người trong lớp vốn đã nhìn nó với con mắt kinh dị nay còn hoảng sợ hơn khi Nguyên đói tới mắt lờ đờ, gặm giấy vở tới nham nhở vì đói. Những lúc như thế, Duy lại đưa ra trước mặt nó hình ảnh một cô gái mảnh khảnh không bị kì thị đầy uy lực. Nguyên có lúc đã lén giấu bánh mì trong người, định giở ra ăn vụng nhưng bị chính mẹ mình bắt gặp và tịch thu không thương tiếc. Giây phút ấy, mẹ chỉ chực nước mắt trào dâng mà rưng rưng nói với nó: “Con à, mẹ không muốn sống với con cả đời đâu. Chắc con cũng không muốn sống với mẹ đâu nhỉ? Nếu con cứ như vầy thì thằng ngu nào sẽ rước con đi bây giờ???”
Trời hỡi! Sao cuộc đời nỡ đối xử với nó như thế này????
Về phía Duy, con trai 17 tuổi cao lên nhanh chóng là chuyện bình thường, cánh tay và chân cậu cũng trở nên rắn chắc hơn, không còn mảnh khảnh nữa…
Sau bốn tháng, Nguyên đã tụt xuống cân nặng kỉ lục cả đời mình. Cả nhà nó ôm nhau trong vui sướng. Tuy chưa bằng những cô gái bình thường nhưng ít nhất thì đã đáng liên hoan!